Không thiêng cũng thể bụt nhà
Dầu khôn dầu dại cũng ra anh chồng
Không thiêng cũng thể bụt nhà
Dị bản
Không thiêng cũng thể bụt nhà
Dầu khôn dầu dại cũng là chồng em.
Không thiêng cũng thể bụt nhà
Dầu khôn dầu dại cũng là chồng em.
Cô kia má phấn môi son
Nắng dầu mưa dãi càng giòn càng ưa
Cô kia mặt trẽn mày trơ
Vàng đeo, bạc quấn cũng dơ dáng người
Ở nhà hết gạo treo niêu
Ra đường thắt dải lụa điều bảnh bao
Cờ bạc canh đỏ canh đen
Nào ai có dại đem tiền vứt đi.
Sung sướng những đứa bế em
Miếng cứt miếng đái, chẳng thèm chi đâu
Khổ sở những đứa chăn trâu
Ngồi trên đống thịt, bảo nhau mà thèm.
Làm trai cho đáng nên trai
Vót đũa cho dài ăn vụng cơm con
Ô kìa con cái nhà ai
Cái váy thì dài, áo ngắn ngang hông!
Thấy ai giương mắt ra trông
Nghề nghiệp chẳng có, chổng mông kêu trời!
Đi học thầy đánh
Đi gánh đau vai
Nằm dài nhịn đói
Một bàn tay năm ngón
Có ngón ngắn ngón dài
Người ta kẻ kém người tài
Anh xem cho kĩ, gái này kém ai?
Làm trai cho đáng nên trai
Vót đũa cho dài, ăn vụng cơm con
Người xưa có phong tục mời ăn trầu khi gặp nhau. Trầu cau tượng trưng cho tình yêu đôi lứa, vợ chồng, nên là một lễ vật không thể thiếu trong các dịp cưới hỏi.
Nghe nghệ sĩ nhân dân Thu Hiền hát bài Hoa cau vườn trầu.