Qua cầu rút ván
Qua cầu rút ván
Dị bản
Qua cầu cất nhịp
Qua cầu rút ván
Qua cầu cất nhịp
Chàng đi thiếp vẫn trông theo
Trông nước nước chảy trông bèo, bèo trôi
Chàng đi thiếp đứng trông chừng
Trông sông lai láng, trông rừng, rừng xanh
Chàng về thiếp vẫn trông theo
Trông nước nước chảy, trông bèo bèo trôi
Trông hoa hoa chẳng muốn cười
Trông núi, núi đứng, trông người, người xa
Qua cầu lột ván tháo đinh
Người thương ở bạc với mình không hay
Anh về cưa ván đóng thùng,
Mua men nấu rượu cho em chung một hàng
Anh xuôi em vẫn trông chừng,
Trông mây, mây tản, trông rừng, rừng xanh.
Anh xuôi em đứng cửa ngăn,
Hai hàng nước mắt chảy quanh má hồng.
Ăn bận anh dài vắn cho xong
Kiệm cần dư dả để phòng cưới em
Đường bộ thì sợ Hải Vân
Đường thủy thì sợ sóng thần Hang Dơi
Dây tơ hồng ai khéo vấn vương
Gặp nhau một bữa mà thương cả đời
Trèo đèo hai mái chân vân
Người về Hà Tĩnh dạ ái ân Quảng Bình
Chàng về thiếp chẳng dám van
Mừng chàng bốn chữ bình an lại nhà
– Thảm lòng anh lắm nàng ơi
Bao giờ cho hợp duyên tôi cùng nàng
Trên núi Thiên Thai
Trong chùa Bút Tháp
Giữa huyện Lang Tài
Gửi về may áo cho ai?
(Bên kia sông Đuống - Hoàng Cầm)
Quảng Bình nổi tiếng với di sản thiên nhiên thế giới Vườn quốc gia Phong Nha - Kẻ Bàng, các di tích lịch sử thời Trịnh - Nguyễn phân tranh như thành Đồng Hới, Lũy Thầy... Nơi đây cũng là quê hương của nhiều danh nhân văn hóa - lịch sử như Dương Văn An, Nguyễn Hữu Cảnh, Hoàng Kế Viêm, Võ Nguyên Giáp, Ngô Đình Diệm...