Mẹ già hai đứa nuôi chung
Đứa lo cơm cháo, đứa giùm thuốc thang
Mẹ già hai đứa nuôi chung
Dị bản
Mẹ già là mẹ già chung
Anh lo thang thuốc, em giùm cháo cơm
Mẹ già hai đứa nuôi chung
Đứa lo cơm cháo, đứa giùm thuốc thang
Mẹ già là mẹ già chung
Anh lo thang thuốc, em giùm cháo cơm
Gặp em anh chẳng dám chào
Sợ ba má hỏi: thằng nào biết con?
Trời làm một cuộc lăng nhăng
Ông hóa ra thằng, thằng hóa ra ông
Trời làm một cuộc lăng nhăng
Ông lộn xuống thằng, thằng tếch lên ông
Bao giờ nước ngọt đường cay
Gánh vừa lon gạo thì thằng Tây ở tù
Chừng nào muối ngọt đường cay
Gánh vừa lon gạo thì thằng Tây ở tù
Thấy anh hay chữ em hỏi thử đôi lời
Thằng Tây nó giăng dây thép giữa trời làm chi?
Một vũng nước trong,
Một dòng nước đục,
Một trăm người tục,
Một chục người thanh
Biết ai tâm sự cho thình
Mua tơ thêu lấy tượng Bình Nguyên Quân.
Ai thương ta thì nói với ta,
Kẻo mà năm tận tháng qua đi rồi
Dẫu cho phụ mẫu rầy la
Đôi ta thủng thẳng dắt ra lạy chào
Rút dây thì sợ động rừng
Báng đầu thằng trọc, nể lòng ông sư
Con đi mười mấy năm trời,
Một thân, một bóng, nửa đời gió sương.
Thầy đừng nhớ, mẹ đừng thương,
Cầm như đồng kẽm ngang đường bỏ rơi!
Thầy mẹ ơi, thầy mẹ ơi,
Tiếc công thầy mẹ đẻ người con hư!
(Thư gửi thầy mẹ - Nguyễn Bính)