Cạn ao, bèo đến đất
Dị bản
Cạn ao, bèo xuống đất
Cạn ao, bèo xuống đất
Khi xưa ăn những gạo vay
Bây giờ cầm đến cái chày rã hơi
Thương anh không dễ nói ra
Nhớ anh không lẽ đến nhà mà kêu
Đến nhà thì sợ mang điều
Đứng ngoài cửa ngõ mà kêu, phiền lòng
Trên trời ba bảy ông sao
Ông bổng tít lói, ông cao tít mù
Thằng Tây ngồi nghĩ cũng tài
Sinh ra đèn máy thắp hoài năm canh
Thằng Tây ngồi nghĩ cũng sành
Sinh ra tàu điện chạy quanh phố phường
“La ga” thì ở Thụy Chương
Dây đồng cột sắt tìm đường kéo lên
Bồi bếp cho chí bồi bàn
Chạy tiền kí cược đi làm sơ vơ …
Người khôn chưa đắn đã đo
Chưa đi đến bể, đã dò nông sâu
Gọi đò chẳng thấy đò sang
Buộc lưng con nhái đến chàng đưa tin
Quen nhau chưa nỡ rời tay
Ai xui lòng đen dạ bạc để anh rày xa em
Phải chi em được ở chung
Thì đâu đến nỗi anh hun gối mòn
Quan tướng tôi ơi
Kì này nực trời
Ở đâu kéo đến
Cổ cao nghền nghện
Đầu đội mũ mo
Lưng giắt dao to
Lưng đeo bẫy chó
Nhà giàu nhà có
Tướng vào tướng chực
Nhà nào còn thức
Tướng chớ vào chi …
Anh mong chuốt ná lau tên
Nhạn đậu chẳng bền công uổng danh hư
Biết thân, thuở trước đi làm quách,
Chẳng kí, không thông, cũng cậu bồi!
(Than nghèo - Tú Xương)
Bấy lâu nghe tiếng má đào,
Mắt xanh chẳng để ai vào có không?
(Truyện Kiều)
Phận hồng nhan có mong manh
Nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương
(Truyện Kiều)
Cửa hàng buôn bán châu Thai
Thực thà có một, đơn sai chẳng hề
(Truyện Kiều)
Ở một số vùng, nỏ cũng được gọi là ná (lưu ý phân biệt với cái ná bắn đạn sỏi).