Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng
Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày
Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng
Dị bản
Cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể
Con nuôi cha mẹ con kể từng ngày
Cha mẹ nuôi con bằng trời bằng bể
Con nuôi cha mẹ con kể từng ngày
Nguồn ân bể ái hẹn hò
Một ngày nên nghĩa chuyến đò nên quen
Công cha nghĩa mẹ thiếp đền
Xin chàng đừng có kết duyên chốn nào
Xin đừng đứng thấp trông cao
Xin đừng tơ tưởng chốn nào hơn đây
Xin đừng tham gió bỏ mây
Tham vườn táo rụng bỏ cây nhãn lồng.
Không bột sao gột nên hồ.
Chăn kia nửa đắp nửa hờ
Gối kia nửa đợi nửa chờ duyên em.
Đồng tiền không phấn không hồ
Sao mà khéo điểm khéo tô mặt người
Ngày đi non nước hẹn hò
Ngày về vắng dạng con đò Thủ Thiêm
Trăm năm đành lỗi hẹn hò
Cây da bến cộ con đò khác đưa
Cây da bến cộ còn lưa
Con đò đã thác năm xưa tê rồi
Con gái nhà ai hay ho,
Ngủ nướng thẳng giấc, dậy ra đo mặt trời
Tuy anh nghèo nhưng dòng họ anh đông
Người giúp một đồng, cũng đủ cưới em
Đi đâu hớt hải hớt hơ
Hay là mất vợ, ngẩn ngơ đi tìm?
Ai ơi uống nước nhớ hồ
Ăn cơm nhớ ruộng, qua đò nhớ sông
Ăn trái nhớ kẻ vun trồng
Nhờ ai ta được yên lòng hôm nay
Dù anh có lỗi hẹn hò
Còn duyên đâu dễ con đò sang ngang
Giấy người nứa người tha hồ phết
Lòng thơ lai láng bồi hồi,
Gốc cây lại vạch một bài cổ thi.
(Truyện Kiều)