Nước sông lững đững, lờ đờ
Thương thì nói vậy, biết chờ đặng không?
Nước sông lững đững lờ đờ
Dị bản
Nước sông lững đững, lờ đờ
Đò đâu chẳng thấy anh chờ hết hơi
Nước sông lững đững, lờ đờ
Đò đâu chẳng thấy anh chờ hết hơi
Cây cao bóng ngả tứ bề
Tiếng tăm anh chịu, em về tay ai!
Thuyền còn lên ngược
Em chẳng thương được anh đâu
Chờ cho xuôi nước đã kém màu xuân xanh
Em ơi! Lắm thác nhiều ghềnh
Một mà mẹ cha ngăn trở, hai nữa lênh đênh khôn vời!
Qua sông em dặn em dò
Qua sông rồi để chuyến đò bặt tin
Dòng sông lai láng có con nước bạc
Anh có vợ rồi, còn gạt em chi
Dò sông dò biển dò người
Biết đâu được bụng lái buôn mà dò
Đối với người dân Nam Bộ, truyện Lục Vân Tiên có sức ảnh hưởng rất lớn, được xem là hơn cả Truyện Kiều của Nguyễn Du.
Kiều Nguyệt Nga được người dân Nam Bộ xem là biểu tượng của lòng chung thủy.