Máu bò cũng như tiết dê
Trong đom đóm, ngoài bó đuốc
Giếng đâu thì ếch đó
Mồm ăn thì có, mồm nói thì không
Được bạc thì sang,
Được vàng thì lụi
Được bạc thì sang, được vàng thì lụn bại
Viêm khớp đớp vào tim
Từ thế kỉ 17 đất nước ta mắc nạn binh đao, nồi da xáo thịt bởi cuộc tranh giành quyền lực giữa hai tập đoàn phong kiến Trịnh - Nguyễn. Quảng Bình, mảnh đất có con sông Gianh là ranh giới tự nhiên giữa Đàng Trong (do chúa Nguyễn kiểm soát) và Đàng Ngoài (do vua Lê chúa Trịnh kiểm soát), lúc ấy là chiến địa của các cuộc giao tranh. Từ đó mà lưu truyền câu ca dao:
Sông Gianh nước chảy đôi dòng
Đèn chong đôi ngọn, anh trông ngọn nào?
Bàn độc chen chân chó nhảy ngồi
Mồ chiều xanh lạnh lửa ma trơi
Dậu chưa đổ đã bìm chen lấn
Huyệt chửa đào xong đã quỷ cười
(Chờ đợi nghìn năm - Mai Thảo)
Bình luận