Nước cạn thì bèo xuống đất
Nước cạn thì bèo xuống đất
Dị bản
Ao cạn, bèo xuống đất
Nước cạn thì bèo xuống đất
Ao cạn, bèo xuống đất
Bạc vàng xuống nước còn phai
Đêm nằm em nghĩ coi ai bạc tình
Bạc lộn than như vàng lộn trấu
Anh chỉ thương thầm không thấu dạ em
Bạc lộn với than như vàng lộn trấu
Bởi em thương thầm, sao thấu tai anh
Bạc lộn với than, em lộn vàng với trấu
Anh thương thầm không thấu tới dạ em
Ấy ai cắt mối tơ mành
Cho thuyền quên bến cho anh quên nàng
Bước ra cho khỏi sân lầu
Không ham phú quý không cầu giàu sang
Cá lớn nuốt cá bé
Bòn nơi khố rách, đãi nơi quần hồng
Kẻ khó được vàng, người sang cất lấy
Chó cắn áo rách
Đã khó chó cắn thêm
Thiếu thuế mất vợ
Thiếu nợ mất con
Nghèo bán chó
Khó bán con
Ông tiền ông thóc, ông cóc gì ai!
Có của lấy của che thân
Không của lấy thân che của
Được kiện mười bốn quan năm,
Thua kiện mười lăm quan chẵn
Cho hay là thói hữu tình
Đố ai dứt mối tơ mành cho xong
(Truyện Kiều)
Hồi năm nọ, một thầy địa lý qua đây có bảo đất làng này vào cái thế “quần ngư tranh thực”, vì thế mà bọn đàn anh chỉ là một đàn cá tranh mồi. Mồi thì ngon đấy, nhưng mà năm bè bảy mối, bè nào cũng muốn ăn. Ngoài mặt tử tế với nhau, nhưng thật ra trong bụng lúc nào cũng muốn cho nhau lụn bại để cưỡi lên đầu lên cổ.
(Chí Phèo - Nam Cao)