Gió đưa mười bảy lá xoài
Bên văn bên võ ru tài hát thi
Hát thi tao hát với mầy
Chiếu bông gối dựa nàng đây anh về
Gió đưa mười bảy lá xoài
Dị bản
Gió đưa mười tám lá xoài
Bên văn bên võ thi tài hát đua
Gió đưa mười bảy lá xoài
Bên văn bên võ ru tài hát thi
Hát thi tao hát với mầy
Chiếu bông gối dựa nàng đây anh về
Gió đưa mười tám lá xoài
Bên văn bên võ thi tài hát đua
Phượng hoàng từ giã cây khô
Để cho chim, sáo, sẻ, cò nghỉ chân
Thương mình tôi giấu trong tâm
Cũng như trái lựu chín thâm trên cành
Ngó lên đầu tóc em tròn
Hàm răng em trắng, miệng cười giòn, anh mê.
Nhà tôi ba bốn miệng ăn
Hai cô chồng bỏ, ba thằng vợ chê
Trời làm một cuộc lăng nhăng
Ông hóa ra thằng, thằng hóa ra ông
Trời làm một cuộc lăng nhăng
Ông lộn xuống thằng, thằng tếch lên ông
Trắng như tiên, không phải duyên anh không tiếc
Đen như cục than hầm, duyên hợp anh ưng
Phụ mẫu cưới em về, có vòng vàng chuỗi hột
Anh mê cờ bạc, lột bán sạch trơn
Dễ mình dễ ta
Khó mình khó ta
Sóng sau xô sóng trước
Kiếm củi ba năm, đốt một ngày
Ô hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi! Vàng rơi: Thu mênh mông
(Tì bà - Bích Khê).
Dưới trăng quyên đã gọi hè
Đầu tường lửa lựu lập lòe đâm bông
(Truyện Kiều)
Trong ca dao tục ngữ, hình ảnh đào, lựu, mận, mơ... thường được dùng với tính ước lệ để chỉ đôi lứa yêu nhau.
Trộm toan kén lứa chọn đôi,
Tấn Tần có lẽ với người phồn hoa.
(Truyện Hoa Tiên)