Gần sông cội mới ngã kề
Dị bản
Cây cao bóng ngả tứ bề
Tiếng tăm anh chịu, em về tay ai!
Cây cao bóng ngả tứ bề
Tiếng tăm anh chịu, em về tay ai!
Anh mất cây hộp quẹt, bực chưa quá bực
Giang tay đấm ngực, căm đà quá căm
Đũa so le đôi chiếc, khó cầm
Liệu sao em liệu, thương thầm khó thương
Nhớ ai cơm chẳng buồn nhai
Chống đũa thở dài, hết chín lần bơi
Tôi xin bát nữa là mười
Đối phúc cùng trời, có sống được chăng
Nhớ chị cơm chẳng buồn nhai
Chống đũa chống bát thở dài chị ơi
Một ngày một bát cầm hơi
Em chống đũa chống bát, chống trời được chăng?
Con một mẹ, hoa một chùm
Thương nhau nên phải bọc đùm cho nhau
Thà rằng ăn bát cơm rau
Còn hơn cá thịt, nói nhau nặng lời
Người hay nói xấu sau lưng
Giống như rắn độc cắn chừng phía sau
Quan có cần nhưng dân chưa vội
Quan có vội, quan lội quan sang
Lễ lộc mang đến cửa quan
Khác nào như thể mang than đốt lò
Văn thì cửu phẩm là sang
Võ thì tứ phẩm còn mang gươm hầu.
Nhà giàu yêu kẻ thật thà
Nhà quan yêu kẻ vào ra nịnh thần
Nghe rằng quan huyện gọi hầu
Mua chanh mua khế, gội đầu cho thơm
Ơn ai một chút chớ quên
Oán ai một chút cất bên dạ này
Chày sương chưa nện cầu Lam,
Sợ lần khân quá ra sàm sỡ chăng ?
(Truyện Kiều)
"Ba mươi sáu" là một con số mang tính ước lệ, số phố thực tế nhiều hơn con số này, và thay đổi theo thời kì.