Anh em như chân với tay
Rách lành đùm bọc, dở hay đỡ đần
Anh em như chân với tay
Dị bản
Anh em như chân như tay
Vợ chồng như áo, cởi ngay tức thì
Sáng lập và chịu và trách nhiệm kĩ thuật cho Ca dao Mẹ. Tác giả của Quẩn quanh trong tổ, Trời hôm ấy không có gì đặc biệt, và Con chim khổng tước còn hót vang ngày mở đất. Hiện đang sống và làm việc tại Munich, Cộng hòa Liên bang Đức.
Anh em như chân với tay
Rách lành đùm bọc, dở hay đỡ đần
Anh em như chân như tay
Vợ chồng như áo, cởi ngay tức thì
Ngồi rồi may túi đựng trời
Đan phên chắn gió, giết voi xem giò
Ngồi rồi vác thước đi đo
Đo hết núi Sở về đo chùa Thầy
Lên ngàn, đo gió đo mây
Xuống sông đo nước, về đây đo người,
Đo người mười tám đôi mươi
Mười tám chẳng được, đo người mười lăm.
Ngồi buồn may túi đựng trời,
Đem sề sảy đá, giết voi xem giò.
Ngồi buồn đem thước đi đo,
Đo từ núi Sở, núi So, núi Thầy
Lên trời đo gió đo mây
Xuống sông đo nước, lại đây đo người.
Đo từ mười tám, đôi mươi
Đo lên chẳng được, đo người mười lăm.
Tuổi em vừa đúng trăng rằm,
Tuổi anh mười sáu kết trăm năm vừa.
Ngồi buồn may túi đựng trời,
Đem sề sảy đá, giết voi xem giò.
Ngồi buồn đem thước ra đo,
Đo từ núi Sở, núi So, núi Thầy
Lên trời đo gió đo mây
Xuống sông đo nước, về đây đo người.
Đo từ mười tám, đôi mươi
Đo được một người vừa đẹp vừa xinh.
Trăng mờ còn tỏ hơn sao
Dẫu rằng núi lở còn cao hơn đồi
Đời người như cảnh phù du
Sớm còn tối mất, công phu nhọc nhằn
Đời người có một gang tay
Ai hay ngủ ngày, còn được nửa gang
Đố ai biết lúa mấy cây
Biết sông mấy khúc biết mây mấy tầng
Có trăng thì phụ lòng đèn
Ba mươi, mồng một đi tìm lấy trăng
Trâu hay không ngại cày trưa
Mạ già ruộng ngấu không thua bạn điền
Đố ai biết đá mấy hòn
Tua Rua mấy chiếc, trăng tròn mấy đêm
Đố ai biết núi mấy hòn,
Sao vua mấy cái, trăng tròn mấy nơi?
Đố ai lặn xuống vực sâu
Mà đo miệng cá, uốn câu cho vừa
Tạnh trời mây kéo về non
Hẹn cùng cây cỏ chớ còn mong mưa
Tạnh trời, mây kéo về non
Nhìn xa cây cỏ, lòng còn trông mưa
Tạnh trời mây kéo về non
Thẹn thùng cây cỏ vẫn còn trông mưa