Đêm nằm nghe vạc điểm canh
Nghe chim rủ rỉ chuyện anh với nàng
Đêm nằm nghe vạc điểm canh
Dị bản
Đêm nằm nghe vạc trở canh
Nghe sư gõ mõ, nghe anh dỗ nàng
Đêm nằm nghe vạc trở canh
Nghe sư gõ mõ, nghe anh dỗ nàng
– Anh về đào lỗ sau hè
Chôn con giết vợ mới ve được nàng
– Em không ưng thời chớ
Em không thương không nhớ thời thôi
Em biểu chôn con giết vợ
Anh đứng ngồi với ai
Ví dầu áo rách còn một chéo vai
Bần cùng đi nữa anh không sai lời nguyền
Em đừng ham đồng bạc đồng tiền
Xui chôn giết vợ thêm phiền lòng anh
Em còn tuổi trẻ đầu xanh
Đừng bày chuyện ác, ông trời hành khổ thân
Ấy ai cắt mối tơ mành
Cho thuyền quên bến cho anh quên nàng
Ngày ngày ra đứng ngoài sông
Giả vờ đi tắm mà trông thấy nàng
Con cò núp bụi lá chanh
Nó chờ con cá như anh chờ nàng
Em như cái búp hoa hồng
Anh giơ tay uốn bẻ về bồng nâng niu
Tuy rằng anh ở nhà anh
Hồn hoa vất vưởng xung quanh nhà nàng
Dậm chân kêu bớ trời xanh
Bỏ vòng dây xuống buộc anh với nàng
Chừng nào bể cạn lòng thành
Chừng ấy mới biết dạ nàng thương anh
Ăn cơm có cá với canh
Ăn vô mát bụng như anh gặp nàng.
Bữa ăn có cá cùng canh,
Anh chưa mát dạ bằng anh thấy nàng.
Cái cò bay bổng bay lơ
Lại đây anh gởi xôi ngô cho nàng
Đem về nàng nấu nàng rang
Nàng ăn có dẻo thì nàng lấy anh
Bài này có từ ngữ và/hoặc nội dung nhạy cảm.
Hãy cân nhắc trước khi bấm xem.
Con chị mang chín tháng không rầu
Con tui mang hai hòn dái nặng đầu quanh năm
Cho hay là thói hữu tình
Đố ai dứt mối tơ mành cho xong
(Truyện Kiều)