Nhân chi sơ tay sờ cơm nguội
Tính bản thiện cái miệng đòi ăn
Nhân chi sơ tay sờ cơm nguội
Dị bản
Tam tự kinh là rình cơm nguội
Nhân chi sơ là sờ vú mẹ
Tính bản thiện là miệng muốn ăn
Tam tự kinh là rình cơm nguội
Nhân chi sơ là sờ vú mẹ
Tính bản thiện là miệng muốn ăn
Mỗi ngày là một lần qua
Muốn sang chơi lắm, nhưng nhà anh đông
Em cậy em là gái có chồng
Đây chúng anh chưa vợ, nhưng cũng chẳng nằm không tối nào
Chồng em với em là tình
Anh đây là nghĩa, hỏi mình thương ai?
Một mình em đứng giữa hai
Bên tình, bên nghĩa, em thương hết chứ bỏ ai, bớ mình
Áo vàng là nàng công chúa
Áo đỏ chứng tỏ nhà quê
Áo xanh canh chuồng xí
Áo trắng hay mắng người yêu
Áo hồng lấy chồng bộ đội
A bê xê lợn xề bánh đúc
U xê úc là cục mắm tôm
Ô i ôi là tôi hết tiền
Biết ai là khó, ai giàu
Mà em đưa duyên đi chọn, cho rầu duyên đi
Vợ xấu là vợ của mình
Ngoài vành thúng rách, trong vành lúa thơm
Tham nơi rậm lá nhiều cành
Tham nơi lắm chị lắm anh đặng nhờ
Xưa kia nó cũng là hoa
Bây giờ nó rách, nó ra bông tàn
Mấy ai là kẻ không thầy
Thế gian thường nói: đố mày làm nên
Đọc thêm: Đền Trần Thương di tích và lễ hội.
Mười phương (thập phương) vì vậy mang nghĩa là rộng khắp, tất cả mọi nơi.
Kê Khang này khúc Quảng Lăng
Một rằng lưu thủy, hai rằng hành vân
(Truyện Kiều)
Cùng với bánh chưng, bánh giầy có thể tượng trưng cho quan niệm về vũ trụ của người Việt xưa. Bánh có màu trắng, hình tròn, được coi là đặc trưng cho bầu trời trong tín ngưỡng của người Việt. Có ý kiến lại cho rằng bánh chưng và bánh giầy tượng trưng cho dương vật và âm hộ trong tín ngưỡng phồn thực Việt Nam.