Ruộng gần bỏ cỏ chẳng cày
Chợ xa quà rẻ mấy ngày cũng đi
Ruộng gần bỏ cỏ chẳng cày
Dị bản
Ruộng gần thì bỏ chẳng cày
Chợ xa nhiều gạo mấy ngày cũng đi
Ruộng gần bỏ cỏ chẳng cày
Chợ xa quà rẻ mấy ngày cũng đi
Ruộng gần thì bỏ chẳng cày
Chợ xa nhiều gạo mấy ngày cũng đi
Đi cho biết đó biết đây
Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn.
Một trâu anh sắm hai cày
Một chàng hai thiếp có ngày oan gia
Chả yêu thì bỏ nhau ra
Làm chi một ổ hai gà ấp chung
Trách cha trách mẹ tôi nay
Sinh tôi sao chẳng chọn ngày mà sinh!
Bây giờ mới được thế này
Xưa kia cắn rận bảy ngày trừ cơm
Gặp nhau trao tặng khăn tay
Mong em cầm lấy đợi ngày kết duyên
Đời người sống mấy gang tay
Hơi đâu cặm cụi cả ngày lẫn đêm
Cái phận nhà khó khổ thay
Ba năm giặt váy gặp ngày trời mưa
Đồn rằng Văn Điển vui thay
Ngoài phố chợ họp năm ngày một phiên
Tàu qua phố dưới, phố trên
Đình thì ở giữa hai bên rặng bàng
Làng Mơ cất rượu khê nồng
Làng Vọng dệt gối, chăn tằm làng Mui
Kẻ Giả thì bán bùi nhùi
Làng Lê bán phấn cho người tốt da
Kẻ Vọng khéo ngọc, khéo ngà
Đưa đem đi bán cho nhà kẻ sang
Kẻ Lủ thì bán bỏng rang
Trên Ô Hàng Đậu lắm hàng nhiều thay
Ngâu, Tựu thì bán dao phay
Dù đem chặt nứa gãy cây lại liền
Trong kho lắm bạc nhiều tiền
Để cho giấy lại chạy liền với dây.
Bài này có từ ngữ và/hoặc nội dung nhạy cảm.
Hãy cân nhắc trước khi bấm xem.
Chiều chiều én liệng cò bay
Ông voi bẻ mía chạy ngay vô rừng
Vô rừng bứt sợi mây vàng
Đem về thắt gióng cho nàng đi buôn
Đi buôn không lỗ thì lời
Đi ra cho biết mặt trời mặt trăng
Dù cho đất đổi trời thay
Trăm năm vẫn giữ lòng ngay với đời
Thuốc lào thường được đóng thành bánh để lưu trữ, gọi là bánh thuốc lào.
“Con cò bay la
Con cò bay lả
Con cò Cổng Phủ,
Con cò Đồng Đăng…”
Cò một mình, cò phải kiếm lấy ăn,
Con có mẹ, con chơi rồi lại ngủ.
(Con cò - Chế Lan Viên)