Hôm nay mười bốn, mai rằm
Dị bản
Hôm nay mười bốn mai rằm
Ai muốn ăn oản thì chăm lên chùa
Hôm nay mười bốn mai rằm
Ai muốn ăn oản thì chăm lên chùa
Ai đến cưới, một trăm mới cho vào
Chín chục, đứng hàng rào ngó vô.
Làm trai cho đáng nên trai
Một trăm đám cỗ chẳng sai đám nào
Ở nhà hết gạo treo niêu
Ra đường thắt dải lụa điều bảnh bao
Từ ngày em về nhà này
Tưởng ngày một khá, hóa ngày một hư
Đi chợ ăn những quà trừ
Đi tắm mất váy khư khư chạy về
Nấu cơm trên sống dưới khê
Đủ cả tứ bề như thể cháo hoa
Bữa ăn nồi bảy nồi ba
Quanh năm ngày tháng chẳng ra đồng nào
Rửa bát ngủ gật cầu ao
Ngủ trưa chồng gọi kêu sao nhức đầu
Ăn nói cảu nhảu càu nhàu
Sai em rinh nước đổ vào tàu khoai
Việc ăn em chẳng kém ai
Hễ mó đến gánh thì vai sứt hờ
Việc làm chểnh mảng thờ ơ
Lại thêm một chút làm thơ với chồng.
Của đời cha mẹ để cho
Làm không ăn có của kho cũng rồi.
Đẻ con chẳng dạy chẳng răn
Thà rằng nuôi lợn mà ăn lấy lòng.
Nuôi con chẳng dạy chẳng răn
Thà nuôi con chó nó canh giữ nhà
Nuôi con chẳng dạy chẳng răn
Thà rằng nuôi lợn cho ăn lấy tiền.
Em còn bánh đúc bẻ ba
Mắm tôm quệt ngược, cửa nhà anh tan
Ở hậu gặp hậu, ở bạc gặp bạc
Xin anh chớ nói yêu thương
Mỡ nạc anh ăn hết, cái xương anh chẳng chừa
Làm trai cho đáng nên trai
Vót đũa cho dài ăn vụng cơm con
Chiều chiều lại nhớ chiều chiều
Nhớ ông kí lục ăn nhiều bánh ngô
Ăn rồi thế áo, thế ô
Ăn thêm bát nữa, thế cả đồng hồ, giày tây
Ai về nhắn mẹ cùng thầy
Đem tiền ra chuộc giày tây, đồng hồ
Từ rày tôi lạy các cô
Tôi lỉnh bánh đúc, bánh ngô chợ Dừa
Lẳng lơ con gái chợ Dừa
Đi bán bánh đúc lại lừa chúng anh
Học trò cao cẳng dài giò
Chân đi ngoài ngõ, miệng thò trong mâm
Học trò, học trỏ, học tro
Chưa xong ba chữ đã lo vét nồi
Trong thời Pháp thuộc, kí lục chỉ người làm nghề ghi chép sổ sách trong các sở, còn gọi là thầy kí.
Nào người phượng chạ loan chung,
Nào người tiếc lục tham hồng là ai
(Truyện Kiều)