Còn duyên chửa nói đã cười
Hết duyên gọi chín mười lời chả thưa
Còn duyên chửa nói đã cười
Dị bản
Vô duyên chưa nói đã cười,
Có duyên, gọi chín mười lời không thưa.
Còn duyên chửa nói đã cười
Hết duyên gọi chín mười lời chả thưa
Vô duyên chưa nói đã cười,
Có duyên, gọi chín mười lời không thưa.
Công cha nghĩa mẹ ai đền
Mà em ông áo ôm mền theo anh?
Cổ tay đã trắng lại giòn
Để cho ai gối đã mòn một bên?
Thề nguyền sau trước nhất ngôn
Sống nằm chung gối, thác chôn chung mồ
Trăng bao nhiêu tuổi trăng già
Núi bao nhiêu tuổi gọi là núi non
Trăng bao nhiêu tuổi trăng tròn
Núi bao nhiêu tuổi núi còn trơ trơ
Anh về sương gió lạnh lùng
Ở đây chung gối chung mùng với em
Bảo vâng, gọi dạ, con ơi
Vâng lời sau trước, con thời chớ quên
Công cha nghĩa mẹ khôn đền,
Vào thưa, ra gửi mới nên con người.
Bài này có từ ngữ và/hoặc nội dung nhạy cảm.
Hãy cân nhắc trước khi bấm xem.
Dù ai trăm khéo ngàn khôn
Đến cửa nhà lồn quỳ gối chống tay
Thật là tài tử giai nhân,
Châu Trần còn có Châu Trần nào hơn.
(Truyện Kiều)
Nghìn vàng gọi chút lễ thường
Mà lòng phiếu mẫu, mấy vàng cho cân!
(Truyện Kiều)
Phúc gặp chúa đẹp duyên cá nước
Mở nương long dâng chước luận môn
(Thiên Nam minh giám)
Phận hồng nhan có mong manh
Nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương
(Truyện Kiều)
Người vào chung gối loan phòng
Nàng ra tựa bóng đèn chong canh dài
(Truyện Kiều)