Ấy ai dắt mối tơ mành
Dị bản
Ấy ai cắt mối tơ mành
Cho thuyền quên bến cho anh quên nàng
Ấy ai cắt mối tơ mành
Cho thuyền quên bến cho anh quên nàng
Ở đây sơn thủy hữu tình
Có thuyền có bến có mình có ta
Ở đây sơn thủy bao la
Có thuyền có bến có ta có mình
Một ngày dựa mạn thuyền rồng
Còn hơn chín kiếp ở trong thuyền chài
Thuyền ai mà đậu giữa dòng
Tuy ngoài ván tốt, trong lòng ván hư
Chèo ghe ra biển lênh đênh
Sóng gió dập dềnh, toan liệu khó toan
Chèo ghe vượt sóng qua sông
Đạo nghĩa vợ chồng nặng lắm ai ơi!
Ai mà ở lỗi lời nguyền
Xuống ghe ghe úp, xuống thuyền thuyền trôi
Chén son để cạnh mạn thuyền
Chén son chưa cạn, lời nguyền chưa phai
Em thương nhớ ai
Nhớ ai ra đứng đầu cầu?
Lược thưa biếng chải, gương tàu biếng soi
Cái sập đá huê bỏ vắng không ai ngồi
Buồng hương bỏ vắng, mướn người quay tơ
Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ
Đêm khuya thức ngủ, ngày thưa tiếng cười? …
Nào khi anh dỗ chẳng nghe
Bây giờ xách nón chèo ghe đi tìm!
Vua Bảo Đại (1913-1997), tên huý Nguyễn Phúc Vĩnh Thuỵ, là vị hoàng đế thứ mười ba và cuối cùng của triều Nguyễn, triều đại phong kiến cuối cùng ở nước ta. Ông đồng thời cũng là quốc trưởng đầu tiên của Đế quốc Việt Nam (3/1945) và Quốc gia Việt Nam (7/1949). Năm 1945, sau khi Nhật đảo chính Pháp và tuyên bố trao trả độc lập cho Việt Nam, vào tháng 3, Bảo Đại ra đạo dụ "Tuyên cáo Việt Nam độc lập," bãi bỏ các hiệp ước bảo hộ và mất độc lập với Pháp trước đây. Tháng 4 năm 1945, Bảo Đại ký chuẩn y thành phần nội các Trần Trọng Kim. Qua tháng 6, chính phủ Trần Trọng Kim đặt quốc hiệu là Đế quốc Việt Nam. Nhưng đến tháng 8 cùng năm 1945, Bảo Đại buộc phải đọc Tuyên ngôn Thoái vị và trao ấn tín, quốc bảo của hoàng triều cho Việt Minh. Ông có câu nói nổi tiếng trích từ bản tuyên ngôn này: "Trẫm muốn được làm Dân một nước tự do, hơn làm Vua một nước bị trị."
Bạn có thể xem một số bài ca dao, tục ngữ về vua Bảo Đại trên Ca dao Mẹ.
Chèo ghe xuống biển bắt cua
Bắt cua cua kẹp, bắt rùa rùa bơi
Rủ nhau xuống biển bắt cua
Bắt cua cua kẹp, bắt rùa rùa bơi
Rắn đi hết nhớt còn dằm
Người thương đi mất, chỗ nằm còn đây
Ghe lui khỏi bến còn dằm
Người thương đâu vắng, chỗ nằm còn đây?
Cho hay là thói hữu tình
Đố ai dứt mối tơ mành cho xong
(Truyện Kiều)
Chầu rày đã có trăng non
Để anh lên xuống có con em bồng
(Hát bài chòi)