Khôn từ trong trứng khôn ra, dại đến già vẫn dại
Khôn từ trong trứng khôn ra, dại đến già vẫn dại
Nói thì hay, cày thì nát
Cơm no cò đói
Sợ người ở phải, hãi người cho ăn
Có dưa thì chừa rau
Có cà thì thôi gắp mắm
Bấy lâu đáy bể mò kim,
Là nhiều vàng đá phải tìm trăng hoa?
Ai ngờ lại họp một nhà,
Lọ là chăn gối mới ra sắt cầm!
(Truyện Kiều)
Bình luận