Lấy anh, anh sắm sửa cho:
Cái bị, cái bát, cái quạt mo đuổi ruồi.
Lấy anh, anh sắm sửa cho
Dị bản
Lấy anh, anh sắm đồ cho,
Sắm bị, sắm gậy, sắm mo đuổi ruồi.
Lấy anh, anh sắm sửa cho:
Cái bị, cái bát, cái quạt mo đuổi ruồi.
Lấy anh, anh sắm đồ cho,
Sắm bị, sắm gậy, sắm mo đuổi ruồi.
Bụng ỏng da chì
Ba mươi súc miệng ăn chay
Sáng ngày mồng một dựng cây trúc đài
Lâm râm khấn vái Phật Trời
Biết đâu có nắng mà phơi quần hồng
Ai ơi, hãy hoãn lấy chồng
Để cho trai gái dốc lòng đi tu
Chùa này chẳng có Bụt ru
Mà đem chuông khánh treo chùa Hồ Sen …
Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa
Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh
Ai lên xứ Lạng cùng anh
Bõ công bác mẹ sinh thành ra em
Tay cầm bầu rượu nắm nem
Mải vui quên hết lời em dặn dò.
Giàu từ trong trứng giàu ra,
Khó từ ngã bảy ngã ba khó về.
Con cô con cậu thì xa,
Con chú con bác thật là anh em.
Không thiêng cũng thể bụt nhà
Dầu khôn dầu dại cũng ra anh chồng
Không thiêng cũng thể bụt nhà
Dầu khôn dầu dại cũng là chồng em.
Lấy lính thì được ăn lương
Lấy thầy ăn óc, ăn xương gì thầy
Thà rằng nhịn đói ăn mày
Còn hơn đi lấy nửa thầy nửa dâm
Trong nhà đã có đồ chơi,
Song le còn muốn của người thêm xinh.
Trong nhà đã có vàng mười
Song le lại muốn của người nhân sâm
Mẹ với cha thật là khó kiếm
Đạo vợ chồng chẳng hiếm chi nơi!
Trâu dê lúc chết tế ruồi
Sao bằng lúc sống ngọt bùi là hơn.
Mất mẹ cha thật là khó kiếm
Đạo vợ chồng không hiếm chi nơi
Mất mẹ mất của anh đà khó kiếm
Mất vợ mất chồng dễ kiếm như chơi
Tưởng lấy anh cho lành manh áo
Lấy anh rồi bán áo nuôi anh!
Ai làm cho dạ em buồn
Cho con bướm lụy, chuồn chuồn lụy theo
Người xưa có phong tục mời ăn trầu khi gặp nhau. Trầu cau tượng trưng cho tình yêu đôi lứa, vợ chồng, nên là một lễ vật không thể thiếu trong các dịp cưới hỏi.
Nghe nghệ sĩ nhân dân Thu Hiền hát bài Hoa cau vườn trầu.
Phong lưu rất mực hồng quần,
Xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê.
(Truyện Kiều)
Ta muốn lòng ta cứ lạnh lùng
Gác tình duyên cũ chẳng đường trông
Song le hương khói yêu đương vẫn
Phảng phất còn vương vấn cạnh lòng
(Giây phút chạnh lòng - Thế Lữ)