Neo ghe vô dựa gốc bần
Em thương anh nói vậy chớ biết mình đặng gần hay không
Neo ghe vô dựa gốc bần
Dị bản
Sáng neo ghe dựa cây bần
Em thương nói vậy chớ biết mình gần hay không?
Sáng neo ghe dựa cây bần
Em thương nói vậy chớ biết mình gần hay không?
Ước sao ăn ở một nhà
Ra vào đụng chạm, kẻo mà nhớ thương.
Quạ kêu nam đáo nữ phòng
Người dưng khác họ đem lòng nhớ thương
Chỉ điều ai khéo vấn vương
Mỗi người mỗi xứ mà thương nhau đời.
Thương nhau nên phải đi tìm
Nhớ nhau một lúc như chim lạc đàn.
Thương nhau bất luận giàu nghèo
Dù cho lên ải xuống đèo cũng cam.
Thương cha thương mẹ có khi
Thương em lúc đứng lúc đi lúc ngồi
Thương cha thương mẹ có hồi
Thương em lúc đứng lúc ngồi cũng thương
Thương em vô giá quá chừng
Trèo non quên mệt, ngậm gừng quên cay
Nhác trông thấy bóng em đây
Ăn chín lạng hạt ớt ngọt ngay như đường
Dì ruột thương cháu như con
Rủi mà mất mẹ, cháu còn cậy trông
Đoạn trường thay lúc phân kì
Vó câu khấp khểnh, bánh xe gập ghềnh
(Truyện Kiều)
Nam đáo nữ phòng nam tất đãng
Nữ đáo nam phòng nữ tất dâm
(Con trai đến phòng của con gái thì là người phóng đãng, không đứng đắn
Con gái đến phòng của con trai thì là người dâm dật).
Đây là một trong những lễ giáo khắc nghiệt thời phong kiến.
Thôi em chả dám đa mang nữa
Chẳng buộc vào chân sợi chỉ hồng
(Xuân tha hương - Nguyễn Bính)
Thuốc lào thường được đóng thành bánh để lưu trữ, gọi là bánh thuốc lào.