Áo đen ai nhuộm cho mình
Cho duyên mình đậm cho tình anh thương
Áo đen ai nhuộm cho mình
Dị bản
Áo đen ai nhuộm cho mình
Cho duyên mình thắm, cho tình mình say
Áo đen ai nhuộm cho mình
Cho duyên mình đậm cho tình anh thương
Áo đen ai nhuộm cho mình
Cho duyên mình thắm, cho tình mình say
Thương mẹ con cũng làm vui
Đi thưa về dạ cho vui vợ chồng
– Thương con mẹ cũng dằn lòng
Miễn con an phận bên chồng mà thôi
Quạt này ngoài giấy trong xương
Đã cầm lấy quạt thì thương lấy người
Cớ sao thấy mặt thì thương
Hay chăng trời đất vấn vương cho mình?
Muốn cho sông cạn đất liền
Kẻo anh đi lại tốn tiền đò ngang
Tương tư đầu tóc rối nùi,
Đặt lược lên, để lược xuống, nước mắt chùi không khô
Thương chàng từng lóng ngón tay,
Chẳng qua duyên nợ, Ông Trời rày biểu thương
Nhớ ai ngơ ngẩn ngẩn ngơ
Nhớ ai ai nhớ bây giờ nhớ ai
Nhớ ai bổi hổi bồi hồi
Như đứng đống lửa như ngồi đống than
Đôi ta thương mãi nhớ lâu
Như sông nhớ nước, như nhành dâu nhớ tằm
Đôi chim se sẻ ăn rẽ đường cày
Đôi ta thương vội ít ngày rồi thôi
Thương thì thương hết cả nhà
Ghét thì mượn hết người ta ghét giùm
Chàng đừng trời tối trông sao
Cho cực lòng thiếp cho đau lòng chàng
Đêm qua nằm cạnh nhà ngang
Lầu suông gió lọt thương chàng biết bao