Chừng nào cho sóng bỏ gành
Cù lao bỏ biển anh mới đành bỏ em
Chừng nào cho sóng bỏ gành
Dị bản
Bao giờ cho sóng bỏ gành
Cù lao bỏ bể thì anh bỏ nàng
Bao giờ cho sóng bỏ gành
Cù lao bỏ bể thì anh bỏ nàng
Thói thường gần mực thì đen
Anh em bạn hữu phải nên chọn người
Công đâu mà tát nước sông
Công đâu mà bạn với chồng người ta
Ai ơi được ngọc đừng cười
Ta đây được ngọc rụng rời tay chân
Đầu đường có một dây leo
Trông cậy sậy nhỏ, ra điều mỉa mai
Rằng: “Sao bé thấp lạ đời,
Trông em, anh cũng nực cười lắm thay”
Nghe lời, sậy mới đáp ngay,
Rằng: “Mày không nghĩ phận mày xem sao,
Nhờ ai mày mới được cao?
Những như thân ấy, còn bao giờ mà?
Ta đây dù thấp là đà,
Tự ta ta mọc, chẳng nhờ cậy ai”
– Anh chết ba năm sống lại một giờ
Để xem người ngọc phụng thờ ra sao?
– Thờ chàng đĩa muối đĩa rau
Thờ cha kính mẹ mâm cao cỗ đầy
Anh nằm chết thử vài giờ
Để xem con vợ ruột nó phụng thờ ra sao?
Bên dưới có sông, bên trên có chợ
Hai đứa mình kết vợ chồng nghen
Bên dưới có sông, bên trong có chợ,
Hai đứa mình kết chồng vợ nghe hôn!
Cố công sống mấy nghìn năm
Thử xem thửa ruộng mấy trăm người cày.
Chó lội ngang sông, ướt lông chó vẫy
Chị bảy có chồng, anh bảy bơ vơ
Biển Đông sóng dợn tư mùa
Ai cho em uống thuốc bùa em mê
Thuyền dài sông hẹp khó chèo
Ai xui cắc cớ lúc nghèo gặp em
Đỉnh Hoa biểu từ khơi bóng hạc
Gót Nam Du nhẹ bước tang bồng
(Nhị thập tứ hiếu)
Lờ có nhiều loại: Loại đại dài từ 0,5 đến 1 m, gọi là “lờ bầu”, thả chỗ nước sâu như sông, hồ để bắt cá diếc, sảnh, dầy. Loại tiểu gọi là “lờ đồng”, thả nơi nước cạn như ao, đìa, ruộng bắt cá trê, rô, sặc, mương, nhét…