Anh đi gìn giữ nước non
Dị bản
Anh ơi giữ nước giữ non
Tuổi xanh em đợi lòng son em chờ
Anh ơi giữ nước giữ non
Tuổi xanh em đợi lòng son em chờ
Ai về tôi hỏi đôi câu
Thôn trang tan nát vì đâu hỡi người
Nhà ngang ai đốt mấy mươi
Tóc tang ai tính mấy người chết oan
Bao vây ai đốt chợ làng
Đò ngang ai bắn máu loang đỏ đường?
Giàu cha giàu mẹ thì mừng
Giàu anh giàu chị thì đừng cậy trông
Giàu cha giàu mẹ thì ham
Giàu anh giàu chị ai làm nấy ăn
Gia đình trên thuận dưới hòa
Quý hơn tiền của ngọc ngà muôn xe
Chị em như chuối nhiều tàu
Tấm lành che tấm rách, đừng nói nhau nặng lời
Anh em như chân như tay
Vợ chồng như áo, cởi ngay tức thì
Anh em bốn bể là nhà
Người dưng khác họ vẫn là anh em
Anh tới nhà em ăn cơm với cá
Em tới nhà anh ăn rau má, lá lang
Hay là thuở trước khách hồng nhan?
Sắc sảo khôn ngoan trời đất ghen.
Phong trần xui gặp bước lưu lạc,
Đầu xanh theo một chuyến xuân tàn.
(Thăm mả cũ bên đường - Tản Đà)
... Khốn nạn, con mụ tái mặt. Nó vội giơ phắt hai cánh tay lên trời. Thầy quản khoác súng vào vai, dần dần lần các túi áo.
Túi bên phải: một gói thuốc lào. Thầy chẳng nói gì, quẳng toạch xuống đất.
Túi bên trái: bốn đồng trinh.
- À, con này gớm thật, mày vẫn còn trinh à?
Chẳng biết cho là câu nói ý nhị hay nói hớ, thầy quản liếc mắt cười tủm, rồi lại nắn.
(Lập gioòng - Nguyễn Công Hoan)