Ma hớp hồn không bằng lồn rút ruột
Ma hớp hồn không bằng lồn rút ruột
Dị bản
Ma hớp hồn không bằng lồn hớp hơi
Bài này có từ ngữ và/hoặc nội dung nhạy cảm.
Hãy cân nhắc trước khi bấm xem.
Ma hớp hồn không bằng lồn rút ruột
Ma hớp hồn không bằng lồn hớp hơi
Yêu ai thì nói quá ưa
Ghét ai nói thiếu nói thừa như không
Bài này có từ ngữ và/hoặc nội dung nhạy cảm.
Hãy cân nhắc trước khi bấm xem.
Con ơi, con ngủ cho mùi
Để mẹ ngồi vót cho rồi bó chông.
Chông này gìn giữ non sông,
Chông này góp sức diệt quân bạo tàn.
Chông này xóa sạch tóc tang,
Chông này đem lại tiếng đàn lời ca
Cho con gần mẹ gần cha,
Cho nước độc lập, cho nhà yên vui.
Con ơi con ngủ cho mùi,
Để mẹ ngồi vót cho rồi bó chông.
Sui gia là bà con tiên
Ăn ở không hiền là bà con quỷ
Thông gia là bà con tiên
Ăn ở không hiền là bà con chó
Căng da bụng,
Chùng da mắt
Tham vàng bỏ đống gạch đầy
Vàng thì ăn hết gạch xây nên thành
Hỡi cô áo vá quàng xanh
Lại đây anh hỏi có đành hay không?
Bởi thương nên dạ mới trông
Không thương ai đứng ngoài đồng mặc ai
Trách gà sao vội gáy tan
Chung tình chưa mãn chuông vàng vội rung
Bạo phát bạo tàn
Làm quan có tướng
Hát xướng có nòi
Cạn lời, khách mới thưa rằng,
Buộc chân, thôi cũng xích thằng nhiệm trao
(Truyện Kiều)
Thần thoại Trung Hoa kể rằng Hằng Nga và Hậu Nghệ là hai vợ chồng thần tiên sống trên trời. Vào thời cổ đại, Ngọc Hoàng có mười con trai là mười mặt trời, luân phiên soi sáng thế gian. Nhưng vào thời vua Nghiêu, một hôm mười mặt trời lại xuất hiện cùng một lúc, thiêu đốt mặt đất, gây ra hạn hán khủng khiếp. Hậu Nghệ ra tay bắn hạ chín mặt trời để cứu nhân dân, nhưng bị Ngọc Hoàng trừng phạt, đày cả hai vợ chồng xuống làm người trần gian, không cho làm thần tiên nữa.
Hậu Nghệ đi tìm Tây Vương Mẫu ở núi Côn Luân, được Tây Vương Mẫu ban cho một viên thuốc trường sinh và dặn rằng hai vợ chồng chia nhau uống mỗi người nửa viên thì có thể trường sinh bất lão. Hậu Nghệ vui mừng mang thuốc về để vợ chồng chia nhau uống, nhưng Hằng Nga lại lén chồng lấy trộm viên thuốc uống một mình. Do thuốc quá mạnh, vừa uống xong thì Hằng Nga bay vút lên trời, bay mãi cho đến khi đến mặt trăng mới đáp xuống. Từ đó Hằng Nga sống trên cung trăng.